Tháng Sáu 27, 2022

Dalat Amazing

Kênh du lịch review Quảng Cáo về ẩm thực Đà Lạt và xe Limousine đi Đà Lạt

Người đà lạt

Người Đà Lạt chính hiệu và ký ức tuổi thơ

Thành phố, tôi và ký ức tuổi thơ.
Những ngày ở Đà Lạt này, tôi cảm nhận rõ sự chuyển mùa. Những cơn gió lạnh cứ kéo theo những chiếc lá vàng rơi xuống lòng đường. Thỉnh thoảng rải rác trên những lối đi dành cho người đi bộ, hay thậm chí trên những chiếc xe đạp thồ của các cô cậu học sinh đi qua.

Người đà lạt

Người Đà Lạt chính hiệu và ký ức tuổi thơ

Buổi sáng, tôi vẫn uống cà phê ở một quán cóc gần nhà. Chờ từng giọt, từng giọt cà phê rơi và nhìn lá bị gió thổi bay.
Tôi cảm thấy lạnh hơn vào ban đêm. Tất cả những tiếc nuối của mùa thu. Những cơn mưa cuối mùa vào những buổi chiều có vẻ như dồn dập và khó lường. Chút nắng ban mai dường như không đủ ấm để sưởi ấm cái lạnh từ cơn mưa chiều hôm qua. Có lẽ họ chỉ có thể làm khô những giọt sương còn đọng trên lá, trên cỏ, trên hoa dại và cả trên cây nông nghiệp.

Người đà lạt

Đà Lạt vẫn vậy, có lẽ nào ??? !!!
Tôi tự nhận mình là người may mắn khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã cảm nhận được cái lạnh đặc trưng ở đây. Đã mấy chục năm trôi qua, có quá nhiều thứ đã thay đổi. Mọi người dường như đông hơn. Những ngôi nhà, biệt thự khang trang dần thay thế những ngôi nhà gỗ thông lợp tôn. Từng quả đồi nay dần được khai hoang và đưa vào trồng trọt. Nhà lồng rất nhiều, rất nhiều, ở khắp mọi nơi.

Người đà lạt

Những chiếc xe côn tự động, Simson, Cup, Dream II … giờ đã được thay thế bằng những chiếc ô tô, xe tay ga đắt tiền. Và thậm chí bây giờ, người ta không thấy phổ biến những chiếc áo len có thương hiệu Người đà lạt như trước đây. Hay những con dốc quanh co, mù sương, vắng bóng người …

Người đà lạt

Vào thời điểm đó, hầu như ai ở Đà Lạt cũng đều có cho mình một vài chiếc áo khoác hoặc áo da. Và họ mặc nó quanh năm suốt tháng, kể cả vào những buổi chiều nắng đẹp.
Tôi nhớ khi tôi còn nhỏ, thỉnh thoảng bố tôi dẫn tôi đi uống cà phê. Quán rất đơn giản. Vài ba chiếc bàn dài nhỏ bằng gỗ thông, vài chiếc cốc nhỏ để uống trà, một chiếc cốc nhựa bỏ đường, một chiếc bình đựng nước màu đỏ, thậm chí là một chiếc cassette… Một tách cà phê đơn giản, một ít sữa bò đặt trên đầu phin. Cà phê nhôm bị phai màu theo thời gian. Cha tôi thường gọi cho tôi một ly sữa tươi nóng, sau đó ông sẽ rót vài giọt cà phê vào ly của mình, giống như cách người ta thường làm bạc xỉu. Tôi thích khuấy nó cho đến khi nó tan và chuyển dần sang màu nâu nhạt. Sau đó uống từng thìa nhỏ trong khi miệng vẫn còn nghi ngút khói do trời lạnh.
Mọi người vào nhà hàng thường không có nhiều lựa chọn. Hoặc cà phê đen, hoặc cà phê sữa. Lúc đó không ai uống nước đá, hoặc có thể không có đá để uống.
Họ vừa uống cà phê, vừa hút Đà Lạt hoặc Seven. Trò chuyện rôm rả, vui nhộn cả một góc phố nhỏ.
Tôi vẫn thích như thế, vị đắng của cà phê quán cóc, đôi khi chỉ để ngắm mưa rơi, hay nhớ về hình bóng ai đó, hay cả những kỉ niệm bao năm cũng không thể phai mờ.

Người đà lạt

Khi tôi học tiểu học, chỉ có một ngày ở trường. Khi về đến nhà, họ chỉ đợi ăn tối, xem chương trình Những bông hoa nhỏ rồi đi ngủ. Khi đó, mọi người ở đây nên đi ngủ sớm. Thường thì sau 8 giờ đêm không còn nghe thấy tiếng xe. Nhà tôi lúc đó cũng là nhà gỗ. Đôi khi nằm đêm, tôi vẫn nghe thấy tiếng gió thổi qua những khe hở. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ muốn chui vào trong chiếc chăn dày. Lúc đó đang vào mùa lạnh cuối năm, cảm giác buổi sáng thức dậy phải chui ra khỏi chăn là một cực hình. Tôi vẫn còn nhớ về thời thơ ấu của mình. Chỉ bắn bi, trốn tìm, o-quan …
Đà Lạt ngày ấy là thế, đơn sơ lắm, không nhiều đèn đường, không nhiều nhà lầu xe cộ.
Rồi khi lớn lên, 13-14 tuổi, tôi đã từng muốn đạp xe rong ruổi khắp các con hẻm, con dốc, và cả những con đường lớn. Tôi thích xem những người nông dân làm vườn, đặc biệt là khi họ tưới cây. Họ lấy vòi tưới được nối bằng dây dài và kéo từ đầu này sang đầu kia. Hình ảnh hàng trăm nghìn giọt nước được phun ra từ chiếc vòi nhỏ đó thật đẹp.

Hay ngay cả khi mọi người đang tập trung cho vụ thu hoạch, họ nói chuyện rôm rả, hào hứng.
Đôi khi tôi cũng chạy ra bờ hồ, chỉ để ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, nhìn những con sóng vỗ vào nhau. Thỉnh thoảng có vài người đàn ông trầm ngâm buông cần câu.

Người đà lạt

Sau đó tôi thường chạy dọc theo ga xe lửa ở Đà Lạt. Ga lúc đó cũng vắng lắm. Tôi thích cảm giác được chạm tay vào những toa tàu bằng gỗ, cảm nhận được lớp thời gian phai mờ bao phủ cả đoàn tàu. Sau đó từ từ đi dọc theo đường ray. Và đôi khi bất chợt tôi cúi xuống bẻ một vài bông bồ công anh rồi thổi bay trong gió…
Đôi khi tôi muốn đi vào những ngôi biệt thự cổ trên đường Trần Hưng Đạo. Tường màu vàng rêu. Không gian hoang vắng và hiu quạnh.

Người đà lạt

Khi tôi 17 – 18 tuổi là khoảng thời gian tôi yêu thành phố nhất. Tôi yêu Đà Lạt như tình yêu của kẻ yêu đơn phương. Tôi thường chạy ra ngoại ô, lang thang không mục đích. Tôi vẫn muốn nhìn thấy hoa dã quỳ và hoa ban trồng bên hàng rào. Những bông hoa hồng nhạt e ấp trong gió, dịu dàng như người mình yêu. Hay những cây lá kim tím khiến lòng người xót xa.

Rồi những bông hoa hướng dương dã quỳ vàng rực như nhắc nhở người ta đón mùa đông về. Mimosa tạo cho những người yêu cao nguyên một điều gì đó rất đỗi tự hào. Hay cả những khóm trúc, hoa mùi, hoa xác pháo, hoa dâm bụt, hoa ngũ sắc… đâu đâu cũng gợi nhớ về một thời tuổi trẻ.
Rồi cả khi đang lang thang trên những con đường vừa tạnh mưa, tôi chợt nhớ đến “Bản tình ca chiều mưa” của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. Tôi nghe đâu đó anh kể rằng, vào một buổi chiều mưa Đà Lạt, anh ngồi và nhìn thấy một cặp đôi đang đi bộ trên một con đường. Họ cùng nhau đi dạo và nói chuyện say sưa. Khi đến một gốc cây có tán thấp, nam thanh niên bật dậy làm lay động cành cây. Bất chợt những hạt mưa còn đọng trên lá rơi xuống người cô gái. Và cô ấy mỉm cười, rúc vào người yêu…
Và rồi bản tình ca lãng mạn ấy đã trở thành một ca khúc bất hủ.

Trong đó, có đoạn: “Từng ngày nắng mưa sánh bước bên nhau, tin yêu và mơ tương lai, cho tình đầu mãi bền, cho tình đầu không đau” …
Lúc đó, tôi thầm ước mình có người yêu và cùng nhau rong ruổi trên phố trong những buổi chiều mưa như cặp đôi ấy.

Người đà lạt

Rồi tuổi đôi mươi, tôi lại phải rời Đà Lạt. Ban đầu, đó là rất nhiều háo hức mong đợi. Tuổi trẻ muốn có cả những hoài bão xa vời. Tôi mong chờ một ngày tôi tìm được một nơi ở mới, gặp gỡ những con người mới, bận rộn hơn, đông đúc hơn… Nhưng cảm giác đó sẽ sớm biến mất. Sống ở một nơi với bao bộn bề lo toan, tôi bỗng thấy nhớ nhà da diết. Tôi thèm cảm giác yên bình của Đà Lạt. Tôi nhớ những buổi sáng bình minh nơi phố núi, những buổi chiều mưa và những buổi tối lãng mạn và tĩnh lặng.

Người đà lạt

Thỉnh thoảng tôi cũng về thăm quê vào những ngày lễ, tết. Tôi lại lái xe ra ngoại ô như trước. Đôi khi chạy qua trường cũ mang về những kỉ niệm ngày xưa. Đà Lạt vẫn vậy, vẫn lặng và sâu. Những ngày như thế trôi qua thật nhanh. Sau đó, khi tôi phải trở lại thực tế. Khi chiếc xe buýt chở tôi băng qua mọi nẻo đường, tôi cảm thấy rất chán nản. Tại sao tôi lại yêu nơi này đến vậy ???
Và trong thâm tâm đôi khi tôi tự nhủ rằng dù có chuyện gì đi chăng nữa thì tôi cũng phải đến đây. Nơi này là dành cho tôi và gia đình tôi.
….

Người đà lạt

Tôi ở nhà. Như một lời thú tội. Tôi đã và đang rất yêu Đà Lạt. Ngày mai, dù có đi đâu, tôi cũng sẽ trở về.

Trong ba mươi năm, tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình để hít thở không khí ở đây. Buổi sáng, tôi vẫn uống cà phê ở những quán cóc. Những lúc rảnh rỗi, tôi vẫn một mình lang thang ra ngoại thành. Tôi thích đến những nơi yên tĩnh. Có suối chảy, có hồ, có đồi thông.
Tôi vẫn nhặt những quả thông khô rơi vãi, ném vào khoảng không. Hoặc chọc chân vào cây để chúng đóng lá. Thỉnh thoảng chụp vài tấm ảnh kỉ niệm.
Đà Lạt ngày nay đã khác xưa. Khi nơi mà mọi người đang quy hoạch. Dần dần những viên gạch được đặt thay cho những bụi hoa hướng dương dại. Rồi những ngôi nhà lồng dần phủ kín đồi thông. Mùi thuốc trừ sâu thay thế dần mùi cây cỏ. Tiếng động cơ xe cộ giờ thay cho tiếng thông.
Đà Lạt đang được đô thị hóa nhanh chóng. Những mùa lễ hội hoa, khách ơi. thăm Đà Lạt thiếu ý thức, và chính những người dân nơi đây. Và tôi biết đây chỉ là một trong những sự đánh đổi của sự phát triển.
“khi bồ công anh bay mà không gặp gió, thì anh sẽ ngừng yêu em”
…..
Sáng mai lại đi uống cà phê, ở quán cóc….
Đà Lạt, anh yêu em. Vì tôi là người Đà Lạt “chính hiệu”.

Đà Lạt, ngày 22 tháng 10 năm 2017

Bài và ảnh: Nguyễn Long

Nguồn: http://kenhxelimousine.com